Hạ Liên Ngọc cúi đầu, dọn dẹp xong thức ăn thừa trên bàn, biết ý lui ra ngoài.
Thấy nàng rời đi, quỷ y vuốt râu cười khẽ.
"Hầu gia, bệ hạ chẳng phải đã hạ chỉ, trong vòng hai năm ngài bắt buộc phải sinh được một mụn con sao? Thế nào, một nữ tử tuổi xuân phơi phới, như hoa như ngọc, lại hiểu chuyện chu đáo ở ngay trước mắt mà hầu gia vẫn chưa chịu ra tay à?"
"Ồ?" Thẩm Bá Chương ngừng phe phẩy chiếc quạt lông vũ, ngồi thẳng người dậy: "Lại còn có chuyện này sao?"




